
Chiều buông, mặt trời từ từ trôi về phía những dãy núi xa, để lại dải lụa vàng mềm mại vắt ngang bầu trời Điện Biên. Giữa điệp trùng núi rừng, sắc hoàng hôn tan ra trong làn sương mỏng, chậm rãi nhuộm đỏ những rặng núi, những thung lũng, những mái nhà sàn nép mình bên triền nương. Khoảnh khắc ấy, cả đất trời như lặng lại – chỉ còn ánh sáng, gió, và hương rừng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hòa của thiên nhiên Tây Bắc.

Ở Điện Biên, người ta có thể ngắm hoàng hôn ở bất cứ đâu: từ lòng chảo Mường Thanh trù phú, trên những triền ruộng bậc thang uốn lượn, hay nơi đỉnh đèo Pha Đin – “một trong tứ đại đỉnh đèo” của Tây Bắc. Mỗi nơi lại mang một sắc thái khác, nhưng đều chung một cảm xúc – bình yên, thẳm sâu và tràn đầy sức sống.

Điện Biên nằm giữa những dãy núi xếp lớp trùng điệp như sóng. Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối cùng khẽ chạm lên đỉnh núi, tạo thành một dải sáng mỏng manh như tấm voan vàng phủ lên đại ngàn. Từ những con đèo quanh co dẫn vào xã Tủa Chùa, Tuần Giáo hay Mường Nhé, người lữ khách có thể bắt gặp khung cảnh trời đất rực lên trong ánh chiều – rực rỡ mà lặng lẽ, nồng nàn mà trầm tĩnh.

Ở những thửa ruộng bậc thang Pu Nhi, hoàng hôn đến mang theo sắc vàng óng ánh. Ánh nắng rót xuống mặt nước trong veo giữa ruộng, phản chiếu lên cả bầu trời một màu mật ngọt. Còn khi đứng trên đỉnh đồi A1 hay D1, nơi ghi dấu những chiến công lịch sử, người ta có thể phóng tầm mắt nhìn ra toàn cảnh lòng chảo Điện Biên Phủ. Khi hoàng hôn buông xuống, thành phố dần chìm trong lớp sương mỏng. Dòng Nậm Rốm lững lờ trôi, lấp lánh ánh nắng hồng như dải lụa. Màu trời, màu đất, màu lúa, màu khói lam từ những mái bếp – tất cả hòa quyện thành một bức tranh thơ mộng mà trầm mặc.
Anh Phan Thành Trung, người đam mê nhiếp ảnh, nhiều năm “vác” máy đi tìm vẻ đẹp Điện Biên cho biết: “Tôi đi nhiều nơi nhưng ở Điện Biên tôi mới thấy hoàng hôn có hồn như thế. Mỗi bức ảnh tôi chụp ra đều như đang kể chuyện – chuyện của núi, của mây, của người dân hiền hậu và của cả quá khứ hào hùng nơi đây”.

Quả thật, hoàng hôn Điện Biên không chỉ là cảnh sắc, mà còn là ký ức, là hơi thở của đất trời gắn liền với lịch sử và con người. Hoàng hôn ở Điện Biên không ồn ào, không rực rỡ đến choáng ngợp, mà đẹp theo cách riêng – dịu dàng, sâu lắng và đậm tình. Đó là khoảnh khắc con người được sống chậm, được lặng nhìn thiên nhiên chuyển mình giữa ngày và đêm.

Khi mặt trời khuất hẳn sau dãy núi, phường Điện Biên Phủ dần lên đèn. Những ánh sáng nhỏ lung linh giữa lòng chảo như sao rơi xuống đất. Hương khói bếp từ các bản làng ven sông len lỏi trong gió chiều, quyện với mùi lúa, mùi đất, mùi gió rừng. Cảnh vật yên bình đến mức người ta muốn ngồi mãi, chỉ để nghe tiếng dế rả rích và ngắm bóng tối trùm xuống nhẹ nhàng.

Chị Đào Thu Hà, phường Điện Biên Phủ, chia sẻ: “Tôi đã xem nhiều hoàng hôn ở biển, ở đồng bằng, nhưng chỉ ở Điện Biên tôi mới thấy xúc động đến thế. Ở đây, hoàng hôn không chỉ là một cảnh đẹp, mà là cảm xúc – như thể trời đất đang kể chuyện bằng ánh sáng. Có một điều gì đó khiến người ta vừa thấy nhỏ bé, vừa thấy được an yên.”

Thật vậy, có lẽ vẻ đẹp của hoàng hôn Điện Biên nằm ở sự giao hòa: giữa đất và trời, giữa thiên nhiên và con người, giữa quá khứ và hiện tại. Ở nơi ấy, ta cảm nhận được hơi thở của lịch sử hòa cùng nhịp sống bình dị của hôm nay. Ánh chiều cuối ngày như nhắn nhủ rằng: dù thời gian có trôi đi, Điện Biên vẫn mãi đẹp, mãi vững vàng như chính con người nơi đây – kiên cường, chân thành và hiếu khách.

Mỗi buổi hoàng hôn qua đi, lòng người lại đọng lại những dư vị khó tả: Một chút luyến tiếc, một chút bình yên và cả niềm tự hào về vùng đất anh hùng nhưng cũng đầy thơ mộng này. Ai đã từng một lần ngắm hoàng hôn ở Điện Biên, hẳn sẽ mang theo trong tim một nỗi nhớ khó gọi tên. Nhớ sắc trời đỏ ửng phía Tây, nhớ hương gió núi phảng phất mùi lúa, nhớ ánh nắng tan chảy trên mái nhà sàn và những nụ cười ấm áp của người dân.

Đến Điện Biên, người ta không chỉ tìm thấy một vùng đất của lịch sử, mà còn tìm thấy vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên – nơi mỗi hoàng hôn đều như một bức tranh không bao giờ cũ. Dẫu ngày mai nắng có khác, mây có bay đi, nhưng sắc vàng ấy vẫn sẽ còn đọng lại trong ký ức, như một lời mời gọi trở lại, để thêm một lần được thấy mặt trời nghiêng mình trên đỉnh núi, để thêm một lần nghe gió hát giữa cánh đồng Mường Thanh lộng gió. Bởi hoàng hôn Điện Biên không chỉ là cảnh sắc – đó là hồn đất, hồn người, là bản hòa ca của núi rừng và lòng người Tây Bắc.
Ý kiến ()